Dẫu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn

Dẫu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn

Mình nhớ đâu đó ng ta có câu: “dẫu biết trăm năm là hữu hạn” nhưng đối với mình, nó mang ý nghĩa cuộc đời là ngắn ngủi và thời gian cho một đời người, thời gian cho một ngày, một tháng, một năm là ngắn lắm, hữu hạn lắm, mà cái mong ước của con người ta nhiều khi là vô biên và không có điểm dừng.

Mình biết những dòng này khi vòng xoay của công việc, những thói quen về môt một thể thao, à mà thôi nói trắng ra là những thứ mình muốn đạt đươc nó thiệt là nhiều lắm lắm, và dường như mình có cảm giác quỹ thời gian của mình hẹp quá, sao người mình kì lạ quá, rõ ràng là muốn làm cho được đó, những cơ thể đòi hỏi nghỉ ngơi và não thì k thể liên tục làm việc một công suất hoài được. Mà ngộ cái, những thứ mình làm đều liên quan tới bộ não, tới suy nghĩ, tới tìm ra lý do, ra vấn đề ra giải pháp nên k thể ép nó làm việc liên tục được, phải bóp rồi thả, nhiều khi chính những lúc hung phấn nhất lại là những lúc mình nghĩ là được 1 điều gì đó hay ho và rồi ghi điểm ở một cột mốc nào đó.

Thế nên, mình chả thể vùi đầu vô thứ gì quá lâu, cũng phải vận động chơi thể thao rồi thì người ngợm tởm tởm thì phải đi spa cho mặt nó sáng ra, da bớt mụn và thần thái trẻ khỏe. Thứ gì chứ vẻ bề ngoài và thể lực k thể tuột dốc chỉ vì mình vùi đầu vào công việc được vì thức chất 02 yếu tố này cũng là một phần trong công việc của mình, một bề ngoài sáng lạn người ta dễ cảm mến, tôn trọng người nhìn thì họ cũng sẽ tôn trọng, còn mặt mày mặn mằn, người ngợm hôi hám, quần áo cũ xì thì … không ai chơi được, rồi cuộc đời cũng lụi tàn như cái nhan sắc thôi. Còn thể thao như cầu lông là một thứ bắt buộc và mình thực hành mỗi ngày, mình có những trận chiến nho nhỏ mỗi ngày, cầu lông là môn đối kháng cao, bởi thể nó k nằm ở thể chất mà còn là trí lực, sức bền, cái khéo của bộ não mới điều khiển được cơ thể khéo léo, đưa cầu, bỏ nhỏ, cắt cầu để giành điểm và thắng trận, nên nhiều khi, nó luyện cho mình phản xạ khả năng phản ứng nhanh và cả những suy nghĩ nữa.

Thế nhưng rồi, với bản chất của mình, đã k làm phải làm okey tới cùng chứ k làng nhàng, thế là cầu lông mình cũng muốn mình trở nên xuất sắc, học ielts cũng phải điểm cao, kinh doanh phải hơn cả những đối thủ cùng phân khúc hay chiến thắng để tăng trưởng doanh số mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm. Và áp lực luôn do mình tạo ra cho bản thân mình, bởi vì sự tính bẩm sinh k biết từ đâu ra đó, mà khi làm cv gì mình máu lửa và tìm mọi cách để đạt được nó.

Với cầu lông, mình đưa cả suy nghĩ để tìm ra phương án lên tay cho mình, mình bắt đầu nhìn và quan sát những người trên sân, mỗi lần cầu từ bên kia qua bên này, dù là người ngồi xem nhưng mình sẽ tưởng tượng, nếu mình là người đánh thì mình sẽ đánh ở đâu và như thế nào để ghi điểm.

Khi vô lớp học với nhiều người tập lão luyện và thấy mình bị bỏ xa, mình chủ đông hỏi thầy các bữa tập private, chủ động tìm cách có thêm thời gian luyện tập hay ngồi nghiên cứu các cách đánh trên youtube trước khi ra đánh, hiểu các nguyên tắc cơ bản trên sân.

Nói chung mình cũng bị nói nhiều lắm lúc ra sân, cơ bản là chơi cùng người giỏi hơn mình học được nhiều nhưng áp lực cũng nhiều, ai mà muốn mất mặt cơ chứ, kiểu bị thua, hay lúng túng trên sân, chơi “ngu” để đội nhà thua tanh bành, và chả ai muốn đối diện với những khoảnh khắc ấy cả. Mình biết mình k hơn họ nhưng mình luôn có những plan để vượt lên chính mình, tiến bộ hơn mình mỗi ngày, hơn họ hoặc chí ít phải ngang bằng với họ

Thế là mình lục tất cả các clip bày về các động tác cơ bản trên sân, các kĩ thuật đánh, rồi nguyên tắc đánh 02 người ntn ra sao… kèm với ngày nào cũng ra sân, và một điều quan trọng hơn hết, mình có niềm tin sắt đá về một chân lý, chỉ cần mình tập trung năng lượng và thực hiện việc/ điều gì đó mỗi ngày, chắc chắn mình sẽ làm được. Tâm lý cũng hết sức quan trọng, với những trận cầu tốt, tâm lý tốt và mình phân tích tốt được cục diên như điểm mạnh/ yếu đối phương và đội nhà cũng 1 chút leenn tinh thần thì thường mình k thua trận ấy bao giờ, còn với trận tâm lý k ổn, thì thường mình dính thua khá nhiều, mình biết là thua thì thường 99% thua cmnr :v

Rồi IELTS, mình đọc tan nát tất cả những tâm sự mỏng dày của những người đi qua để hiểu được tâm thế, cách thức nào họ đạt được điều đó, tất nhiên mình k áp dùng hết mớ đó cho bản thân mình.

Mình thường sẽ phân tích, xem bản thân ở mỗi skill đang bị gì và ra sao, rồi tìm thuốc chữa cho nó.

Thường thì từ lúc bắt đầu cho đến lúc b đạt được điều gì đó là 1 khoảng không mênh mông và vô chừng. Mình vẫn nhớ như in mỗi lần mình học ielts, mình đều hỏi private tutor của mình rắng: c ơi, c học cái này như thế nào và bao lâu, có cách nào cho em a,b,c.. và thường mình nhận được 1 thứ chung quy đó là tất cả đều cần thời gian và sự liên tục đều đặn để đủ lượng mới biến thành chất được.

Thế nên bài toán đặt ra là, nếu bạn đặt mục tiêu là giảm cân, học ielts, chơi cầu lông giỏi thì hãy lên 1 kế hoạch để mỗi ngày đều thực hiện mục tiêu ấy, bởi nó sẽ k đến trong 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng.. 1 năm nữa nếu từ ngay ngày hnay b k xây 1 chút viên gạch nào.

Và rồi, có 1 thời gian mình cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt của mình về cầu lông, ielts.. thì cũng là lúc niềm tin về cái sự thứ gì cũng làm đc, chỉ là phải cần sự kiên nhẫn  thì thực sự suy nghĩ này là thứ làm mình nonstop đạt được những thành công liên tục và tạo nên 1 sức mạnh vô biên k gì cản phá nổi. Tất cả chỉ là tư duy, tư duy dẫn dắt con người và quyết định số phận của họ.

Mình không giỏi như ng ta thì mình bỏ nhiều thời gian và công sức hơn. Điều này mình áp dụng cả với những nhân viên và những ng mình tuyển vào làm, chỉ cần họ phù hợp về hoàn cảnh, về thái độ, còn những kĩ năng có thể ban đầu yếu, k làm được, những mình cho họ cách thức để luyện tập và trở nên thuần thục, có người mới vào ai cũng nói là nó làm k đc đâu a,b,c .. những với niềm tin sắt đá của mình, mình biết họ làm đc, chỉ cần sự chỉ tận tình và quan trọng là họ muốn làm được, thì mọi chuyện sẽ chỉ là vấn để thời gian, có ng nhanh thì 2 tuần chậm thì cả tháng, 2 tháng nhưng mình biết rồi ngày họ thành thục công việc là tồn tại, chắc chắn sẽ xảy ra khi họ liên tiếp gieo trồng sự nổ lực ở hiện tại, cv đồi hỏi sự lặp đi lặp lại thì ai cũng có thể thuần thục đc, mình nên tôn trọng điều đó và tránh áp đặt ai đó rằng họ không thể làm được điều gì đó. Và sự thật là phải thật kiên nhẫn với nhân viên mình nữa…

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *