Có những đêm mất ngủ

Có Những Đêm Mất Ngủ Như Vậy Đó!

Đã có những lúc đầu mình như vỡ tung ra, những đêm mệt nhoài buồn ngủ những não cứ căng ra như dây đàn không thể chợp mắt được. Bởi vì chỉ một quyết định của mình thôi, sẽ quyết định cho tất cả những con người và số phận của tổ chức và cả gia đình mình nữa. Thiệt sự là mình rất đắn đo và lo lắng..

Đôi lúc suy nghĩ hay gạt mọi thứ sang một bên để cho nhẹ lòng, rồi lại nghĩ tới khoảng thời gian lúc hãy còn làm công ăn lương, chả lo lắng gì quá nhiều, lương mình làm ra, lo cho mỗi bản thân mình, làm được ăn nhiều làm ít ăn ít, những quyết định của mình cũng chỉ dừng lại ở công việc trong một tố chức nào đó, ít nhất gia đình mình cũng chả bị ảnh hưởng, dù mình chuyển chỗ làm, quyết định đi theo CV X,Y,Z… nào đó.

Thế mới nói, thằng chủ lắm tiền nhưng mà có có những lúc đối diện với sự chông chênh và cảm giác cực mạnh của nỗi sợ hãi, những cảm giác cực hãi hùng mà chắc chắn không một ai đi làm công có thể trải nghiệm được. Những thứ như doanh số, cân bằng tổ chức, doanh thu và lợi nhuận phải đủ đáp ứng cho nhân viên, còn cuộc sống của biết bao con người dính với tổ chức ấy, rồi còn gia đình mình nữa, nguồn thu bị hạn chế thì biết bao nhiều hội hè, áp lực tài chính mỗi tháng, đào đâu mà xoay xở.

Rồi kinh doanh đâu phải chỉ là câu chuyện của quảng cáo, có đơn kiếm tiền.. nó là câu chuyện của quản lý nhân sự, vận hành bộ máy, là khách hàng, là sản phẩm, là khấu hao, là mua thêm vật dụng, là chi phí tiền nhà, điện nước mỗi tháng, là lương cho nhân viên…

Người kinh doanh cần có đầu óc tổng thể để gỡ những khó khăn, những khủng hoảng.. bất chợt ập tới, mà không thể đẩy bất kì một ai hay một nhân viên nào vô để giải quyết được. Có những nỗi đau, có cả sự bất lực, có cả những bài toán nan giải đêm về để tay trên trán chưa biết phải giải như thế nào…

Người ta nói ai làm kinh doanh sẽ giàu lắm, nhưng mình thấy những thứ tiền tài ấy thực chất là sự đánh giá và ghi nhận cho nhừng ấy những thứ chông gai và áp lực họ đã trải qua. Ví như viên kim cương cũng từ những hóa thạch chịu áp lực và sức ép mới thành kim cương, thì ai đó nói thằng ấy giàu có, kinh doanh lắm tiền, thực chất chỉ là một hệ quả tất yếu của sự chịu tôi luyện và những trải nghiệm gian nan mà kết thành.

Thực ra mình thích cái trải nghiệm trong quá trình ấy hơn là mục tiêu kiếm tiền, và kết quả là sự giàu có, vì mình biết chắc dù có thả đi đâu và làm gì mình cũng có thể dễ dàng kiếm ra tiền, mình hiểu bản thân và năng lực của mình. Nhưng chọn con đường làm kinh doanh ở thời trẻ, muốn tách ra xây dựng nên đế chế của mình là vì mình muốn đắm mình trong những cảm xúc tôt cung, của những sự rủi ro, của mạo hiểm, của kiên định, của căng thẳng, của cảm giác như xé gan xé ruột ấy. Người ta nói ai rồi cũng già đi, và chỉ có một thời trẻ để trải qua, cũng chỉ có một cuộc đời để sống, mình muốn nó phải thật sự là một cuộc đời in hằn những cảm xúc mạnh nhất, của sự trưởng thành và sâu sắc, ít ra cũng có sức ảnh hưởng tích cực và mang lại sự thay đổi tích cực cho những người xung quang mình bắt đầu bằng những con người nằm chung trong tổ chức do mình tạo ra, là nhân viên, người thân gia đình và sau này là những thể hệ theo sau và rộng lớn hơn là xã hội..

Mình vẫn hay nhìn hoài tấm hình sinh nhất lần thứ 26 ấy, một nụ cười bớt phô trương, bớt rạng rỡ những ẩn chứa là sự khiêm tốt, khiêm nhường và có thoáng một chút trưởng thành, chút nhẹ nhàng và bình yên trong tâm hồn, ánh mắt ấy vẫn toát lên được sự năng lượng của tuổi trẻ những chất chứa cá những lo toan và những suy nghĩ dành cho người khác, sự mở rộng vòng tròn ảnh hưởng, k phải chỉ là bản thân mình mà cả những người xung quanh…

Thái Hợp Mai 26
Mình ở tuổi 26…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *