Chào những bạn trẻ và những bạn đã từng trẻ!

Nếu lần đầu tiên các bạn đọc blog này thì mình xin tự giới thiệu, mình tên là Hợp (Hợp trong sự hòa hợp) mình 26 tuổi (2019), độc thân, và vẫn đang trên con đường tự khẳng định mình. Mình từng đi làm và trải qua khá nhiều công việc từ những công việc nhỏ nhất như receptionist cho một hostel ở Q1 đến trợ giảng Tiếng Anh rồi cũng có phục vụ ở một rạp chiếu phim 3D trong KTX hồi còn sinh viên, telesale cho một công ty bán ghế nail ở bên Mỹ, làm tourguide part-time, sale bất động sản, marketing và tư vấn cho một trung tâm STEM, .. Có thời gian mình làm tới 02 job cùng lúc, sáng và tối để tăng trải nghiệm của bản thân về các lĩnh vực khác nhau.

Công việc cuối cùng mình làm là Performance Executive cho một local Digital Marketing Agency, hai tháng cuối mình được nâng thành Media Performance Planner – đây là công việc mình gắn bó lâu nhất trong ba năm đi làm của mình, 1 năm 2 tháng. Một lý do căn bản là mình cảm thấy công việc này mình học hỏi được khá nhiều, thời gian linh động, lương tạm đủ ăn để mình có thời gian nhiều hơn cho những ấp ủ để tự ra làm riêng. À thì thực ra là mình đã tập tành mở buz từ lúc còn đi làm, mình bán Đặc Sản Bình Định, thương hiệu là Bà Tròn, nếu bạn search Đặc Sản Bình Định Bà Tròn thì thấy một đống trên công cụ tìm kiếm nhé 😉

Nói về một chút background của mình, mình học luật, một lĩnh vực không hề có liên quan gì với tất cả những gì mình làm, nhưng chính ngã rẽ tại thời điểm thích hợp ấy đã đưa mình tới một trang mới của cuộc đời

Người ta nói có 02 công thức chung để kiếm tiền:

Công thức 1:

Thu nhập = tiền lương x thời gian

Công thức 2

Thu nhập = số lượng sản phẩm x lợi nhuận trên từng sản phẩm

Và ngã rẽ của mình vô tình đưa mình tới công thức thứ hai, trước khi mình có ý thức về hai công thức kiếm tiền trên.

Dành cho bạn nào chưa thực sự hiểu về hai công thức này:

  • Công thức một, tức là bạn đổi thời gian lấy tiền bạc, để có một số thu nhập cao hơn bạn cần nâng tiền lương hoặc bán thời gian ở số tiền cao hơn, có người lương một tháng 5tr cũng có người 500 triệu.. chính là ở điều này còn thời gian là tính bằng tháng hoặc năm, tức bạn muốn tích lũy càng nhiều tiền, bạn cần bỏ nhiều đơn vị thời gian để đổi lấy nó
  • Công thức hai, thời gian không nằm trong biến số này, bởi vì nó phụ thuộc vào số lượng sản phẩm bạn bán ra, một ngày bạn có thể bán được 100 hay 1000 hay 1 triệu sản phẩm… thì bạn kiếm được số tiền tương ứng, tức là thu nhập của bạn là một con số không hề phụ thuộc thời gian, và cũng là cách rất nhiều người thu nhập cao và bạn cho là “doanh nhân thành công”, “nhà đầu tư”.. họ có thể kiếm được tiền ngay cả khi ngủ, ăn, đi chơi, …

Thực ra công thức 1 hay 2 cái nào tốt hơn, mình sẽ không thể phán xét được vì nó còn phụ thuộc rất nhiều yếu tố, mỗi người là một thực thể khác biệt nhau, có người thích an toàn ở công thức 1 nhưng cũng có người muốn thử thách ở công thức 2..

Nó cũng không đánh giá được bên nào giỏi hơn bên nào..Nếu số tiền là thước đo so sánh thì bên nào kiếm tiền nhiều hơn là giỏi hơn…Còn nếu lấy cái yếu tố như, bên nào cống hiến được cho xã hội nhiều hơn thì đôi lúc bạn là một bác sỹ giỏi kiếm tiền theo công thức 1 được đánh giá cao hơn là một con buôn bán chuyên bán hàng lậu kiếm tiền theo công thức 2.

Thế nhưng, có thể nói, bởi vì quan điểm của Việt Nam, văn hóa của người Việt phần lớn coi trong những nghề “danh giá”: bác sĩ , kĩ sư, giáo viên,… nên vô hình chung chữ “giỏi” được tách ra và dùng so sánh đôi khi có sự khập khiểng. Vậy nên, nếu mình là cử nhân Luật và nói là thôi con bỏ con đường trở thành luật sư để ra “buôn bán” thì gặp ngay nhiều ánh mắt “không có sự ủng hộ” từ phía một số người, họ cho là mình đang “có vấn đề” và mình thấy cũng khá nhiều người cũng từng gặp trường hợp tương tự như mình. Nào là “bỏ lương ngàn đô để đi khởi nghiệp”, nào là “bỏ lương ngàn đô trở về quê trồng rau, xây dựng mô hình mới”…

Và cũng bởi cả một xã hội đang định hướng chính con em họ đi theo công thức 1 nên vô hình chung Việt Nam mình thật đáng tiếc lại khá ít người đi theo công thức 2. Mình từng phỏng vấn không biết bao nhiêu sinh viên mới ra trường, người đi làm từ 1-2 năm để thấy được sự áp lực của các bạn trước việc phải “đi xin” việc làm..Vì bản thân các bạn được tư duy và đào tạo để đi theo công thức 1 mà không được đào tạo để sẵn sàng nhảy sang công thức 2 nếu cảm thấy tính cách và cá nhân mình không phù hợp ở công thức 1. Một xã hội càng phát triển khi hai tỷ lệ này phải cân bằng với nhau, quá nhiều người ở công thức 1 mà không mấy người ở công thức 2 thì xã hội sẽ kém phát triển và không tạo ra nhiều của cải được.

Mình bắt đầu công thức 2 bằng việc là “con buôn” 😊))))

À kể thêm là mình cũng từng ra chợ bán hàng cho một công ty, lúc đó mình tham gia chương trình quản lý tập sự nên hầu như các công việc của một quy trình mình cũng được tham gia đầy đủ. Nói thật kĩ năng mềm của mình tăng lên khá nhiều khi bản thân được va chạm với những điều thực tế đến trần trụi, nó dạy mình ở nhiều kiến thức mà trên sách vở không có…Với nhiều người, việc chường mặt ra chợ đi bán hàng trong khi trong tay có bằng đại học chắc bị coi “xấu hổ” “thấp kém”, bởi đi cạnh tranh chi với những người trình độ thấp buôn thúng bán mẹt, không cần đi học cũng làm được..

Nhưng như mình nói, dù công thức 1 hay 2 khi đã ở đỉnh của nó rồi thì không ai dám so sánh hay xem thường bạn được cả, thử so sánh nghề bác sĩ với giám đốc sale xem, có ai nói bạn làm giám đốc là mất mặt bao giờ chưa???

Thế những không ai sinh ra là giám đốc, hay bác sĩ, họ đều có những bước đi đầu tiên, nếu bác sĩ bắt đầu bằng thực tập sinh và giám đốc thường  bắt nguồn từ chính những vị trí thấp nhất, bán từng mớ hành tiêu ớt tỏi trước khi đứng lên quản lý rồi lãnh đạo một nhóm người nào đó. Và cần những baby step đầu tiên như thế. Nhưng sự khác biệt ở chỗ những người buôn thúng bán mẹt có dựa trên công thức thứ 2 để kiếm tiền thì để lên tới doanh nhân hay giám đốc, thì cũng cần phải học, học nhiều là đằng khác…Và nó đòi hỏi cả tư duy, kĩ năng mềm và một vài yếu tố định tính mà phải thông qua chui rèn mới có được.

Từ khi mình thay đổi cách nhìn nhận này, những thứ như “nghề danh giá” “ chức vụ cao”, làm ở ”tập đoàn đa quốc gia”.. không còn hấp dẫn mình nữa. Mình muốn tự xây dựng cái đế chế của mình, dù nó có nhỏ nhưng mang hơi thở và cảm hứng từ mình, điều quan trọng nhất là mình học được rất nhiều thứ khi tự thân lăn lê bò trườn trên con đường ấy.

Mong muốn của mình là được truyền cảm hứng và từ kinh nghiệm cá nhân có thể chia sẻ, giúp đỡ những thế hệ sau nữa trên con đường hướng nghề và nghiệp, vì mình biết tầm ảnh hưởng của nó sâu sắc tới thế nào đối với cuộc đời của một con người. Bản đồ mà sai, sẽ bị lạc hướng và chông chênh để rồi sống hoài một đời bất định.

Và để thực hiện điều này bản thân mình cũng cần phải bắt đầu từ mình trước, tự ra làm, tự đúc kết kinh nghiệm, tự khiến mình đạt tới cái sự thỏa mãn về cái gọi là “hạnh phúc” cho bản thân trước khi nghĩ tới việc giúp đỡ hay hướng dẫn ai đó.

Thế nên con đường của mình cũng còn khá dài, và mình vẫn đang từng ngày thực hiện sứ mệnh của cuộc đời, bởi vì “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”…

Thái Hợp Mai.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *